
Tiếng nhỏ lảnh lót , mắt nhỏ sanglên . Nó nhìn nhỏ, mà lòng quặngthắt , cái cơn nhớ nhung đeo bám nó suốt bấy lâu nay duờng như tan biến , nó muốn ôm chặt nhỏ vào lòng , muốn nói bao lời yêu thuơng , nhưng nào đâu đựoc .!!!
_ Thằng nhải tao hỏi sao mày vàonhà tao , tao cấmmày gặp con gái tao rồi mà .
_ Dạ cháu xin lổi . cháu nghe ba Vy bệnh nên đến thăm .
_ Tao xin mày , gia đình tao thế nào không liền quan tới mày .
_ Dạ , cháu nghe nói bác phải phẩu thuật thì mới sống đuợc .
_ Ừ , thì sao , mày giúp đuợc gì ?
_ Dạ , đây là số tiền cháugiành dụm dụm trong suốt 7 năm qua….
_ Mày im đi , mày nghĩ mày đưa nhiêu đó tiền là tao chấp nhận cho mày quen con gái tao à , màymơ đi thằng nhãi , con gái tao xinh đẹp là để gã tây gả tàu … tao báo cho mày biết luôn tháng sau là con Vy lấy chồng rồi .
Câu nói đó như con dao 2lữoi đang cứa vào lòng nóvà nhỏ , nhưng nó biếtdùthế nào đi nữa thì nó vẩnyêu nhỏ .
_ Nếu thế cháu xin chúc mừng Vy, nhưng đây là số tiền cháu muốnnếu không ….. xem như cháu chobác muợn khi nào bác có thì trả cháu củng đuợcạ
_ Mày nói thật chứ ?
_Dạ , thật.
_ Mày có bao nhiêu ?
_ Dạ 32 trệiu …. Cháu biếtlà không đủ nhưng xin báccứ nhận.
_ Thôi đuợc rồi khi nào con Vy lấychồng có tiền tao trả mày , mày về đi …
Nó ra về , hôm nay nó làm1 điều tốt giúp nhỏ , nhưng soa nó không vui, đang có cái gì cồn cào trong nó , nó buớc từng bứoc vô hồn …
1 tháng sau
_ Vy nè , còn 3 ngày nửalấy chồng rồi mày nhớ ngoan nghe không ?
_ Dạ… nhưng ..
_ Nhưng gì ….
_ Má cho con đi gặp anh Nam 1 lần cuối đựoc không ?
_ Để làm gì ?
_ Con chỉ muốn gặp ảnh 1 lần cuối thôi !
_ Thôi đuợc rồi , dù sao hôm nay củng có tiền , qua trả cho nó đi , mắc công sau này nó làm khổ mày , mày biết nhà nó không ?
_ Dạ biết , lúc trứoc ảnh có cho con địa chỉ ..
Niền vui và nổi buồn đang xen lẩn nhỏ , vui vìnhỏ sắp gặp đuợcnó , buồn vì có lẻ đây là lần cuối…nhà nó là 1 dãy phòng trọ ộp ẹp , nó ở căn phòng cuối cùng . Mà sao hôm nay căn phòng đóđông ngừoi vậy , có cảtiếng trống tiếng kèn in ỏi.
_ Anh ơi , đây là nhà anh Nam phải không anh ?
_ ừh , em vào thắp nhangcho nó đi ..
_ Thắp nhang … là sao anh ?
_ Chứ không phải em đếndự đám ma nó à ?
_ Dạ ….. em không biết …( giọng run run )
_ Mà em là ai , sao khôngbiết nó chết ?
_ Dạ , em tên Vy , là….
_ Vy ? có phải em là cô gáibán bánh trán không ?
_ Dạ …
_ Thằng Nam gửi cho em láthư này truớc lúc chết .
Mặt nhỏ tái nhạt , nó không tin những gì đang diển ra …. " Vy ne, anh biết khi em đọc lá thư này thì anh không còn cơhội gặp emnữa , không còn cơ hội đuợc nhai ngấu nghiến món bánh tránem làm , bây giờ là nó chỉ là mơ uớc thôi em à . Khoảngthời gian có em, anh thật sự hạnh phúc ,chưa ai tròchuyện với anh nhiều bằnng em , chưa ai quan tâm anh nhiều như em , mỗi lần nhìn vào mắt em anh thấy những niềm vui vô tận , anh biết mình chỉ là 1 thằng bán bánh giò , 1 thằng nghèo nát , nhưngtình yêuanh trao em là bất tận , chỉ cần thấy em cừoi thì diều đó đả làm anh hạnh phúc … và diều cuối cùng …. Anh biết mìnhkhông đủ tư cách yêu em trên cỏi đời này .. vậy xin em hãy choanh yêu em từnơi mộ sâuđất lạnh …. Em nhé!". Nhỏđổ sụp , đôi tay nhầu nátlá thư , những tiếng nấc đứt quãng , nhỏ guợng mình …
_ Sao anh Nam chết vậy anh ?
Nhỏ gạt nứoc mắt chờ đợicâu trả lời .
_ Ừ , nó bị khối u trong ngừoi , nay là tới hạn phảiphẩu thuật , nghe đâu nó giành giụm đuợc vài chục triệu , nhưng sốthằng này mang kiếp khổ, tháng truớc nó làm mất, không có tiền phẩu thuật… nằm ở nhà chết .?!
Nhỏ như chết lặng …….. xung quanh khói nhang bay mù mịt , nó u ám nhưtrái tim nhỏ bây giờ, tiếng kèn , tiếng trống lọan nhịp , nó hổn độn như suy nghĩ của nhỏ , nhỏ quay về , đứng lặng nơi gốc đường quen , nơinhỏvẩn đợi nó khi trăng lên , nơi nhỏ nhìn thấy từng cáirun sợ củanó khi nói yêu nhỏ , dòng ngừoi vẩn tấp nập trôi nhung sao nhỏ đơn côi quá , đang có 1 vết thuơng ở tim nhỏ , nó đang lan ra ,cái vết thương ấy khôngnhức , không rát , không làm ngừoi ta xuýt xoa nhưng sao nó nhói , nó buốt , nólàm ngừoi ta xótxa ………
Ngày hôm sau nhỏ tới đưatiển nó , nghĩa tranghômnay lạnh thật , 1 cái hố sâu đựoc đào sẳn , quan tài nó đựoc thả từ từ xuống , nhỏ tiến lại , ngồicạnh bên , nhỏ lấy trong giỏ ra 1 bịch bánh trán … Nhỏ lầm bầm " Anh à , em đang thực hiện diều ứoc của anh đây , anh mở mắt ra nhìn em đi , em xin anh đó ….1lần thôi anh …. Đây… đây là bịch bánh trán dochínhtay em làm theo đúng ý anh đây , không khô, không trứng ….bịch bánh trán này củng giống như tình yêu em và anh vậy phải không anh ? , nócó vi MẶN của muối , vị CHUA của chanh , vị Cay của ớt , và cái khô khan đến khó chấp nhận củatừng sợi bánh trán …. Em xin lổi… em không thểcho anh đựoc sư ngọt ngào … bởi vì .. bánh trántrộn …không thể bỏ đuờnganh à …." Từng lớpđất dựoc phủ lên quan tài….. chiều nghĩ trang hoang lạnh , gió vẩn thổitừng cơn gợn ngừoi , từng thớ đất xanh lạnh , từng tia nắngcuối chiều héo hắt , nhỏ đứng đó, đứng cạnh" nó ", gần thật gần nhưng sao quá xa … nhỏ vẩn đang khóc,nứoc mắt chảy dài trên khuôn mặt trắng ngần
hết